Không ngừng tiến bộ chỉ bới máy chạy bộ

Dù thật sự tôi không biết theo cách đọc nghe nhìn của bọn chúng thì Lau và Da sẽ viết cái gì trước tên của tôi, nhưng mà… tôi không muốn dùng máy chạy bộ giá rẻ tại https://thethaotaiphat.com.vn/may-chay-bo/c70.html cây bút màu khác để tiếp tục câu chuyện.

Oops, lại đồi đại từ xưng hô tiếp rồi!!!

Okay, giờ thì câu chuyện bắt đầu!!!!

Đây là mùa hè từ lớp Y lên lớp U của tôi, nếu tại cái thời điểm này năm ngoài thì tôi chắc chắn sẽ rất hồi hộp, rất vui, rất hi vọng, nhưng trong giờ phút này thì… cho tôi rút lại lời nói máy tập chạy bộ nào tốt đó… Để xem tại sao lại có sự thay đổi đó nhé, và giờ mình sẽ giả vờ như chưa biết gì, tưởng tượng bị rơi vào quá khứ của cái thời  – rất-vui-rất-hồi-hộp-rất-hi-vọng – , tìm câu trả lời ha.

Ngày EP-T-WPQR.

Tôi sách cặp lên, nhìn cô Koro, cười toe toét –  Bye cô!!! – ,  – Ừm, bye con! –

máy chạy bộ điện

Tôi bước đi trong sự bồn chồn, hi vọng, hạnh phúc, nhưng không tiếc nuối. Tạm biệt cô, tạm biệt máy tập chạy bộ giảm cân lớp T-R. Kết thúc một cách có hậu như một câu chuyện cổ tích đời thường, để bắt đầu tìm địa chỉ bán máy chạy bộ một câu chuyện khác. Cổ tích nữa hả? KHÔNG! Haha, đương nhiên là không rồi, nếu không muốn là một bi kịch thì cơ bản, nó là câu chuyện đời thường, câu chuyện của sự thay đổi,…

Mùa hè năm đó, trôi qua một cách chậm chạp, lo lắng, nhưng không nặng nề…

Mốc thời gian có phần thay đổi…

Tháng 8, năm học mới, bạn mới, trường mới, kỉ niệm mới… và một thứ rồi sẽ mới…

Đừng quá nuôn chiều bản thân một khi đã có máy chạy bộ

Ngày đầu tiên của tôi bắt đầu, đạp cửa bước vào lớp, mắt ngẩng cao,  –  hế nhố bà con cô bác !!! –  và tiếp theo là cảnh đoàn tụ của xóm nhà lá năm xưa sau 2 tháng không hoạt động, Tôi nhìn thấy học sinh mới, nhưng sự thật là máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn sau ngày đầu tiên,tôi vẫn không nhớ mặt ai cả, nhưng hình ảnh của một người, một người mà một thời gian sau đó là máy chạy bộ điện đài loan trở thành lí do tôi lết cái xác đến trường mỗi khi chán nản, người mà sau đó khiến tôi phải thức khuya học bài ngoài phòng khách dù lúc đó tôi sợ teo người, người sẽ khiến tôi mỉm cười khi nghĩ về, người khiến tôi thay đổi, nhưng vào cái thời điểm ngày đầu tiên ấy, cậu chỉ là một cái nhìn thoáng qua, không suy nghĩ, không cảm xúc, tôi nhìn ở góc nhìn của kẻ ngồi sau cậu 2 hàng ghế.

Có thể rất nhiều người lớn thậm chí cùng tuổi hay nhỏ hơn tôi thì tuổi đi học thì còn quá nhỏ để nói cụng từ  –  rung động – , phải, đúng là họ không phải sai hoàn toàn nhưng, lúc đó tôi chỉ biết máy chạy bộ điện dưới 10 triệu, hôm nay cậu đi học thì tôi sẽ thấy vui, ngày mai cậu nghỉ không 1 lời nhắn, tôi cảm thấy trống trải…

 

Leave a Reply